Chia tay mối tình 7 năm

Bài viết liên quan

Ở đâu in hình ảnh lên tranh ghép làm quà tặng độc đáo Valentine cho người yêu

Ở đâu in hình ảnh lên tranh ghép làm quà tặng độc đáo Valentine cho người yêu

05/02/2024 0 bình luận Sơn Nguyễn

Bạn đang chưa biết tặng món quà gì cho người yêu vào Valentine này. Yêu Media có gợi ý cho bạn là...

Anh còn thương cô ấy, sao lại nắm tay em?

Anh còn thương cô ấy, sao lại nắm tay em?

22/01/2019 0 bình luận Yêu Media

Anh và em đang ở trong một mối lưng chừng của tình cảm. Anh còn thương cô gái ấy, sao...

Mình cứ thương nhau như thế đi anh!

Mình cứ thương nhau như thế đi anh!

22/01/2019 0 bình luận Yêu Media

Mình cứ thương nhau như thế đi anh, chẳng um xùm, rầm rộ. Mình cứ bình yên bên nhau, mình...

Em đã từng rất sợ để rồi trở nên chai sạn với nỗi sợ mất anh

Em đã từng rất sợ để rồi trở nên chai sạn với nỗi sợ mất anh

20/01/2019 0 bình luận Yêu Media

Em đã để những năm tháng thanh xuân thương một người đến kiệt quệ sức lực, sau đó lại vì...

Hãy đôi xử tốt với chồng mình, đọc xong biết bao người vợ rơi nước mắt...

Hãy đôi xử tốt với chồng mình, đọc xong biết bao người vợ rơi nước mắt...

22/08/2018 0 bình luận Yêu Media

Nếu là phụ nữ đã kết hôn, hãy đọc bài viết sau để hiểu tại sao phải đối xử tốt...

'Một đám cưới hai tâm trạng' - bức ảnh làm dậy sóng cư dân mạng

'Một đám cưới hai tâm trạng' - bức ảnh làm dậy sóng cư dân mạng

09/04/2018 0 bình luận Yêu Media

Nhiều người bảo ngày cưới là ngày vui, cô dâu chú rể vui, họ hàng quan khách vui, gia đình...

Xem thêm:

Studio chụp ảnh cưới đẹp tại quận Đống Đa, Hà Nội

Studio chụp ảnh cưới đẹp tại quận Đống Đa, Hà Nội

09/06/2024 0 Comments Sơn Nguyễn

YÊU MEDIA xin chào bạn. Bạn cần chụp 1 bộ ảnh cưới thật đẹp, độc đáo, sang trọng và có...

Check in các địa điểm chụp ảnh Tết 2024 đẹp nhất tại Hà Nội

Check in các địa điểm chụp ảnh Tết 2024 đẹp nhất tại Hà Nội

07/02/2024 0 Comments Sơn Nguyễn

Có rất nhiều địa điểm chụp ảnh Tết đẹp ở Hà Nội để bạn sở hữu được những khung hình...

Nên chọn địa điểm nào để chụp ảnh cưới vào mùa Xuân?

Nên chọn địa điểm nào để chụp ảnh cưới vào mùa Xuân?

07/02/2024 0 Comments Sơn Nguyễn

Mùa xuân, mùa trăm hoa đua nở với khí hậu mát mẻ, dịu ngọt và cũng là dịp thích hợp...

Địa chỉ chụp và in ảnh gia đình dịp Tết nguyên đán tại Hà Nội

Địa chỉ chụp và in ảnh gia đình dịp Tết nguyên đán tại Hà Nội

07/02/2024 0 Comments Sơn Nguyễn

Tết với nhiều người là dịp để trở về đoàn tụ cùng với người thân. Nhân dịp sum họp đủ...

Không gian cực chất với quán The XX - Coffee Bar - đam mê sống ảo check in cả chiều không hết

Không gian cực chất với quán The XX - Coffee Bar - đam mê sống ảo check in cả chiều không hết

23/08/2022 0 Comments Linh Linh

Tọa lạc tại CH01 Vinaconex 7 - 136 Ho Tung Mau - Ha Noi, The XX - Coffee Bar thực...

Gō ēn Coffee & Tea - đã mắt với khu vườn view tầng thượng

Gō ēn Coffee & Tea - đã mắt với khu vườn view tầng thượng

23/08/2022 0 Comments Linh Linh

Gō ēn Coffee & Tea tọa lạc tại địa chỉ số 15 Ngõ 23 Lê Văn Lương, Nhân Chính, Thanh...

Chia tay mối tình 7 năm

Chia tay mối tình 7 năm

23/08/2017 0 bình luận Rainny Hương

Đôi khi chúng ta biết mình yêu thương một người quá mù quáng, có rất nhiều lý do để chúng ta rời khỏi người đó nhưng chẳng thể nào dừng lại… Bạn đã từng trải qua điều đó chưa?

Tôi và anh luôn có rất nhiều mâu thuẫn. Tôi làm trưởng phòng sales, thường xuyên gặp gỡ nam giới và phải uống rượu với khách. Mỗi lần tôi ký hợp đồng say khướt trở về, người đầy mùi rượu anh lai khó chịu, mắng nhức tôi một hồi liên tục.

“Tôi không hiểu em liều mình làm việc vì tiền như thế để làm gì? Có phải tôi không đủ tiền để nuôi em? Khiến em cảm thấy không thoải mái, thiệt thòi hơn bạn bè?”

"Anh đừng nói nữa được không? Em thực sự rất muốn ngủ." - Tôi thều thào nói.

"Cô suốt ngày đi đêm về hôm thế này, tiếp khách lúc nào cũng uống rượu nặng, đám đàn ông ấy nguy hiểm thế nào không phải cô không biết, tôi gọi bao nhiêu cuộc cô có nghe cuộc nào không?"

Lúc đó tôi mới vươn tay mở nắp túi xách tìm điện thoại. 8 cuộc gọi nhỡ từ anh, tôi chỉ biết nhịn mà thở dài.

"Xin lỗi, em không cầm điện thoại!"

"Rốt cuộc cô coi tôi là cái gì? Cô có còn tôn trọng tôi nữa không? Hay cô bị đồng tiền và đám đàn ông lắm tiền ấy làm phát điên rồi?"

Tôi vùng dậy đẩy anh ra quát:

"Anh nghĩ anh là ai mà dám lớn tiếng với tôi? Công việc đó là đam mê của tôi. Anh biết với một người phụ nữ leo lên vị trí đó khó khăn thế nào không? Tôi phấn đấu 3 năm để có được chỗ ngồi đó. Lương anh hơn tôi được bao nhiêu mà đòi nuôi tôi? Tôi có cuộc sống riêng của tôi, anh có quyền gì mà bắt tôi phải làm theo ý của anh?"

"Được, vậy cô đi đâu thì đi đi, tôi sẽ không xen vào cuộc sống của cô nữa!"

Minh chỉ thẳng tay ra ngoài cửa. Tôi hằn học nhìn anh, tôi không thể tin lời này anh cũng có thể nói ra được. Anh nói tôi không tôn trọng anh, vậy anh có tôn trọng tôi không?

Chia tay mối tình 7 năm

Tôi vùng vằng bỏ đi đến một quán bar với đám bạn thân khóc lóc, đứa nào cũng lắc đầu ngán ngẩm hỏi đây là lần thứ bao nhiêu tôi ra khỏi nhà giữa đêm vì cãi nhau với người yêu rồi. Mai, bạn thân cùng làm trong công ty tôi nói cố nhịn đi một chút, dù gì cũng gắn bó với nhau bấy lâu rồi, ngay cả chuyện cưới xin cũng tính đến, bây giờ cũng đã 27 tuổi, chia tay rồi liệu có thể tìm được một người yêu mình và mình họ không? Những đứa còn lại đều cản Mai bảo anh ta làm tổn thương mày hết lần này đến lần khác, mày đều bỏ qua nên anh ta càng ngày càng quá đáng, luôn chèn ép mày mà không nghĩ mày phải đau đớn ra sao? Sao cứ phải ngốc nghếch thế? Lao đầu vào một tình yêu không hạnh phúc chút nào!

Tôi nốc thêm một chai rượu nữa đến mức lả hẳn đi, tôi lại khóc. Trên đời đàn ông tốt bao nhiêu, sao tôi lại cứ yêu một người luôn làm mình phải khóc? Tại sao lúc nào cũng luôn biện hộ cho mọi lỗi lầm của anh mà không nghĩ đến những giọt nước mắt mình từng rơi. Tại sao cứ thích đày đọa mình như thế?

"Hiên, mày sao thế, tỉnh lại đi!"

"Chắc nó uống nhiều quá nên sốc rồi, mau gọi taxi đưa nó vào viện đi."

Mắt tôi chỉ còn nhìn thấy một màu đen đặc quánh, đầu óc choáng váng, bên tai chỉ nghe thấy tiếng lũ bạn đang nháo nhác gọi xe đưa tôi đi.

Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, Mai và Minh đang ngồi cạnh bên giường. Minh thấy tôi mở mắt, vội vã nắm chặt lấy bàn tay xanh xao của tôi cuống cuồng hỏi:

"Em thấy thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Tôi quay sang Mai nhìn như muốn gọi tại sao lại gọi anh ấy đến, nó thở dài quay sang Minh nói:

"Tối qua mày lịm hẳn đi, bọn tao sợ quá phải gọi anh Minh đến, tao sợ lỡ mày có xảy ra chuyện gì…"

"Anh ở lại trông Hiên được rồi, Mai trông cả đêm qua chắc cũng mệt, về nghỉ ngơi đi. Mọi chuyện cứ để anh lo."

Mai nhìn tôi có vẻ đã ổn hơn lúc trước nên mới gật đầu quay sang nịnh tôi

"Nhớ ăn uống nhiều vào chút. Hôm qua rửa ruột chẳng còn gì trong người đâu. Bác sĩ bảo nếu mày cố gắng ăn uống đầy đủ thì chỉ cần 2 ngày là xuất viện được rồi, còn không thì mất cả tuần đấy. Tao cũng gọi điện xin sếp cho mày nghỉ ba ngày rồi, nên không cần lo chuyện công việc đâu. Yên tâm nghỉ ngơi đi nhé!"

Minh tiễn Mai ra cửa cảm ơn, may là có nó, nếu không đêm qua chắc tôi thừa sống thiếu chết rồi.

Minh quay lại bên giường hỏi tôi có muốn ăn gì không, tôi quay mặt đi, nước mắt cứ thế tự nhiên chảy ra giàn giụa. Những câu nói nặng nề của ngày hôm qua, những nỗi đau của những ngày trước đó bỗng dưng ập đến khiến tôi đau đến phát nghẹn.

Anh lấy tay lau nước mắt cho tôi, hối hận nói:

"Hiên, anh sai rồi! Anh biết bây giờ em không muốn nhìn mặt anh, càng không muốn nghe anh nói bất kỳ điều gì cả. Anh biết, chắc em ghét anh lắm. Nhưng anh biết lỗi của mình rồi, anh không nên ghen tuông vớ vẩn như thế, anh càng không nên thiếu kiềm chế mà nặng lời với em đến vậy. Anh hứa đây sẽ là lần cuối cùng, không bao giờ có lần sau đâu, em sẽ không vì anh mà khóc nữa…"

"Anh chắc chắn chứ?"

"Anh hứa. Cho anh thêm một cơ hội đi. Em biết anh không thể sống thiếu em mà!"

Nước mắt tôi vẫn chảy, tôi không biết lúc này mình phải làm thế nào, lời hứa này tôi đã nghe vô số lần rồi, lần nào cũng là lần cuối nhưng vẫn cứ diễn ra nhiều lần sau. Tôi nên tiếp tục nhắm mắt bỏ qua hay dứt khoát kết thúc mối tình đau đớn này? Mấy năm nay, đã khi nào anh cho tôi hạnh phúc trọn vẹn hay niềm tin vào tương lai của hai đứa chưa? Vậy mà tôi vẫn cố chấp yêu, yêu anh đến tận cùng.

Chia tay mối tình 7 năm

Hai ngày sau anh đưa tôi về nhà. Căn hộ của chúng tôi được trang trí rất nhiều hoa và nhiều ảnh của tôi nữa.

"Anh biết em thích hoa nên mua bày quanh nhà mình đó. Em thích chứ?"

"Nhưng em cũng đâu có nhiều thời gian ở nhà?"

"Không sao, em thích thì anh làm, chỉ cần em vui là anh sẽ làm mọi thứ vì em!"

Lần này nhìn thấy sự chân thành của anh, nếu như bình thường tôi phải cảm động mà cảm ơn anh rối rít. Nhưng lúc này tôi hoàn toàn trống rỗng, không cảm nhận được chút ngọt ngào, chút niềm vui nào hết. Tôi biết sau mỗi lần cãi vã, cảm giác trong tình yêu sẽ chẳng thể nào trọn vẹn được như trước kia. Phải chăng sự tin tưởng vào mối tình này đã hết?

Tôi cười lấy lệ nói:

"Cảm ơn anh, em rất thích! Hoa anh chọn đẹp lắm!"

Tôi biết anh đoán được trong đôi mắt vô hồn của tôi đang trăn trở những gì, liền kéo tay tôi ngồi xuống giường, ôm tôi vào ngực nói:

"Anh quyết định rồi! Bây giờ hai đứa cũng đã trưởng thành, quen nhau 7 năm, công việc của cả hai cũng đều đã ổn định cả. Tháng sau mình kết hôn được không?"

Tôi giật mình, tròn mắt nhìn anh, sao anh lại chọn thời điểm vào lúc này?

"Anh biết em sẽ bớt ngờ, thời gian có hơi gấp gáp nhưng bố mẹ hai đứa cũng giục lâu rồi. Anh cũng muốn chúng ta chính thức trở thành vợ chồng."

Anh trao nhẫn vào ngón tay tôi, ánh mắt chân thành nhìn tôi hỏi:

"Hiên, em có đồng ý làm vợ anh không?"

Chia tay mối tình 7 năm

Đây không phải lời cầu hôn tôi vẫn từng mong mỏi hay sao? Tôi vẫn luôn đặt vấn đề này với anh nhưng anh luôn nói cả hai cần thời gian để tạo dựng sự nghiệp. Vậy mà hôm nay, anh cầu hôn tôi vào lúc tôi không ngờ nhất. Tôi cứ suy nghĩ miên man rồi gật đầu trong vô thức. Anh sung sướng bế tôi lên quay một vòng nói “Hiên, anh yêu em!”. Liệu hôn nhân sau này của chúng tôi sẽ ra sao? Trong giây phút lẽ ra được coi là hạnh phúc nhất, tôi lại trăn trở điều này.

Từ ngày đó, tôi hạn chế tiếp khách về khuya hơn, thường xuyên cố gắng về nhà sớm chuẩn bị cho bữa tối của cả hai. Dù gì chúng tôi cũng sắp là vợ chồng, tôi cũng nên làm một người vợ tốt, biết quan tâm đến gia đình bé nhỏ này hơn.

Mỗi lần về nhà, Minh thường bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau khi tôi đang lụi hụi trong bếp rồi hôn lên má tôi. Anh bảo tôi mặc đồ ngủ nấu ăn, trông rất ra dáng một cô vợ đảm đang.

"Ăn cơm em nấu mãi anh có thấy chán không?"

"Chúng ta ở cùng nhau 2 năm rồi, anh ăn suốt cũng đâu có chán. Anh luôn muốn sẽ được em nấu cả đời cho anh ăn mà!"

Bỗng nhiên tôi hụt hẫng, không hiểu sao trong giây phút đó, tôi lại mong anh rút lại lời cầu hôn của mình.

Anh nhẹ nhàng cầm tay tôi lên, ngắm nhìn ngón tay đang đeo nhẫn hỏi:

"Em thích nó chứ?"

"Đương nhiên rồi!"

"Thực ra anh đã mua từ một năm trước, anh luôn muốn chọn thời điểm phù hợp để trao nó cho em, chỉ là nhiều lúc anh chưa dám tin vào khả năng của mình. Lúc này khi anh tự tin vào bản thân, anh chỉ mong được trao cho em những điều tuyệt vời nhất. Anh muốn em sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian."

"Anh mua nó từ một năm trước thật à?"

"Ừ, anh chỉ sợ em không thích, chê nó lỗi mốt thôi."

"Không, vẫn đẹp lắm! Anh đúng là có mắt thẩm mỹ, lại chọn được nhẫn vừa khít tay em luôn."

Tôi lấy tay xoay xoay chiếc nhẫn chăm chú nhìn. Anh ấy hiện giờ đang đang dần tập thay đổi, rất yêu tôi, rất chiều chuông tôi, nhưng sao tôi lại không có chút cảm giác gì? Sau bao lần thăng trầm, rốt cuộc tôi còn yêu anh không? Tình cảm này của tôi, cuối cùng là tình yêu hay lòng thương hại?

Khi tôi nói ra những điều này với Mai, nó hỏi:

"Hiện giờ mày có hạnh phúc khi ở bên Minh không?"

"Tao không còn chút cảm giác nào nữa, mặc dù anh ấy luôn làm những điều rất tốt với tao."

"Vậy mà mày vẫn đồng ý cưới Minh à?"

"Cuộc hôn nhân trong thời điểm này, tao thực sự không mong muốn. Nhưng nói ra, tao sợ Minh đau lòng, anh ấy hiện giờ thay đổi rất nhiều rồi. Với lại từ trước đến nay, có cãi nhau cũng chỉ vì anh ấy yêu tao quá!

“Mày suy nghĩ cho kĩ đi. Hôn nhân là chuyện cả đời, đừng vội vàng. Trước kia thấy mày yêu Minh nên tao không cản. Nhưng bây giờ, khi tình cảm không còn, nếu cứ cố yêu thì quãng đời sau này của mày có hạnh phúc không? Với lại tao thấy Sếp cũng rất thích mày mà? Sao không tự cho mình cơ hội thứ hai?"

"Mai, tao 27 tuổi rồi. Con mày cũng 3 tuổi rồi. Nếu giờ tao bỏ Minh…"

"Suy nghĩ cho kĩ đi, tao cũng chỉ khuyên mày vậy thôi, còn như thế nào là ở mày.

Đêm đó nằm trong vòng tay anh mà tôi thao thức, người đàn ông này đã ở bên tôi 7 năm nay rồi, từ thời còn là sinh viên đi xe số, ở nhà trọ, muốn đi chơi phải tính toán chi li. Hồi đó chúng tôi đã từng hạnh phúc đến thế nào. Cho đến khi có việc làm, mua được căn hộ lớn thế này tôi biết đó là bao sự phấn đấu không ngừng của anh vì tương lai chúng tôi. Nhưng mọi chuyện đang đi theo chiều hướng nào đây?

Chia tay mối tình 7 năm

Tôi đưa tay vuốt nhẹ gương mặt Minh khiến anh giật mình tỉnh dậy.

"Em không ngủ được à?"

"Tự nhiên em bị tỉnh, muốn ngắm kĩ lại gương mặt anh thôi!"

"Thấy thế nào?"

"Đẹp trai!"

"Chồng em mà!"

"Anh à, anh có nhớ 7 năm trước không? Khi chúng mình chẳng có tiền, nhưng chẳng bao giờ phải đau đầu lo nghĩ bao nhiêu thứ chuyện như bây giờ…"

"Sao tự nhiên em lại nói thế?"

Minh nhìn tôi ngờ hoặc. Tôi bối rối, định nói không có gì, nhưng suy nghĩ một lúc sau, tôi rụt rè nói:

"Chúng ta hoãn hôn đi! Em… em thực sự chưa chuẩn bị tâm lý, em nghĩ mình cần thời gian."

Minh sững sờ nhìn tôi, anh không thể tin vào những gì mình vừa được nghe thấy.

Những ngày hôm sau, tôi vẫn cố gắng về nhà sớm nấu cơm chờ anh như mọi ngày. Anh thường về muộn, thỉnh thoảng người lại có mùi rượu. Nhưng tôi không dám mở lời hỏi. Chúng tôi lặng lẽ dùng bữa với nhau mà chẳng hề có bất cứ câu chuyện nào. Buổi tối anh cũng không vào phòng ngủ sớm đợi tôi như mọi khi, anh vào rất muộn và nằm quay lưng lại với tôi. Thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng anh thở dài, quay sang nhìn trộm tôi hình như có điều gì muốn nói nhưng rồi lại thôi. Chưa bao giờ mối quan hệ giữa hai người chúng tôi lại rơi vào trạng thái nặng nề đến vậy.

Ba ngày sau anh liên tục về nhà trong tình trạng say khướt, tôi đỡ anh từ ngoài cửa vào ghế sofa, anh đẩy mạnh tôi ra quát:

"Tránh ra, tôi không cần cô thương hại!"

Tôi chỉ biết đứng lặng nhìn anh. Minh không biết uống rượu, khiến anh thành ra thế này, tôi biết anh ấy chắc phải hận tôi lắm. Tôi tiến lại gần đắp tấm chăn mỏng lên người anh lí nhí nói: “Em xin lỗi”. Nhưng có lẽ, Minh chẳng nghe thấy gì.

Chúng tôi sống không khác gì một cặp vợ chồng ly thân suốt trong một tháng. Anh ít về nhà hơn, nếu có về cũng là lúc 2-3 giờ sáng và ngủ ngoài ghế sofa. Thỉnh thoảng nghe tiếng anh ho, tôi đau lòng nhưng chẳng biết phải làm thế nào, ngay cả lọ chanh muối tôi để trên bàn mong anh mang đi làm uống khỏi bệnh, anh cũng chẳng thèm cầm đi.

Quan hệ của chúng tôi lúc này là gì? Tại sao vẫn có thể sống chung một mái nhà cơ chứ? Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi cũng dám dũng cảm nhắn tin cho anh, nói tôi sẽ chuyển nhà để cả hai có thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện. Thông báo đã được đọc, nhưng không trả lời. Tôi vốn dĩ không hy vọng anh bảo tôi đừng di, nhưng nhìn hai chữ đã đọc vẫn không khiến tôi khỏi đau lòng.

Tôi vẫn sống cuộc sống tất bật nơi văn phòng và tẻ nhạt khi về nhà. Cảm giác tội lỗi, trống vắng, điện thoại vẫn không có bất kỳ hồi âm nào từ anh.

Bỗng một ngày, tin nhắn của anh đến vào lúc nửa đêm. Tôi vồ lấy điện thoại rồi lặng đi khi nhìn dòng chữ:

“Em đã lừa dối tôi bao lâu rồi?”

“Anh nói cái gì? Em không hiểu!”

“Đừng giả vờ nữa, em đã từng cùng bao nhiêu người trong thời gian yêu tôi, rốt cuộc tôi là người thứ mấy?"

Mắt tôi mờ đi, hoá ra từng bấy năm bên nhau, anh vẫn luôn ngờ vực mọi thứ về tôi. Anh nói anh tin tôi, thì ra không phải là như thế, anh nói anh yêu tôi, hoá ra tình yêu của anh cũng chỉ đến vậy. Tôi cười trong nước mắt, phải rồi, lỗi là ở tôi, lỗi là do tôi đã luôn khiến anh phải suy nghĩ quá nhiều.

“Bỏ đi, không cần trả lời nữa. Tôi say!”

Hoá ra khi làm tổn thương nhau, người ta có thể dễ dàng mượn cớ say để quăng vào nhau hai chữ "bỏ đi" và cho rằng mọi việc như chưa bao giờ xảy ra, mọi nỗi đau như chưa bao giờ từng có...

Chia tay mối tình 7 năm

“Hiên, tôi rất yêu em, kể cả trước kia lẫn bây giờ, tình cảm của tôi 7 năm nay chưa hề thay đổi, lúc nào tôi cũng có suy nghĩ em sẽ là vợ của mình. Tôi luôn cố gắng phấn đấu để em có một cuộc sống không thua kém những người khác, nhưng cũng có thể do tôi làm tổn thương quá nhiều nên em từ lâu chẳng còn tình cảm với tôi. Thực sự xin lỗi, có lẽ tôi quá yêu em nên không thể kiềm chế được bản thân mình trong những cơn tức giận. Hôm em nói chúng ta hoãn cưới, tôi vô tình đọc được tin nhắn của em với Mai, thì ra bấy lâu nay em chỉ thương hại tôi thôi à? Nực cười thật đấy! Hóa ra tôi lại yêu một người không hề yêu tôi và luôn cố gắng hết mình vì người đó? Em muốn hủy hôn đúng không? Tôi cũng hủy hết thiệp mời rồi! Sẽ chẳng còn đám cưới nào giữa tôi và em nữa cả. Coi như tôi hoang tưởng, tự vẽ ra mọi thứ đi. Từ giờ tôi sẽ không ở bên em nữa, em có thể thoải mái uống rượu, thoải mái đi chơi về muộn, thoải mái gặp gỡ giao lưu với những người đàn ông khác mà không cần để ý đến sự tồn tại của tôi nữa rồi. Chắc em vui lắm phải không? Nhìn em vui là tôi vui rồi, em nhớ điều đó chứ? Vậy nên em nhớ hạnh phúc và đừng quên chăm sóc mình. Cảm ơn em vì 7 năm bên tôi! Tạm biệt!"

Tôi lặng người, nước mắt rơi lã chã.

Hôm nay là ngày kỉ niệm tròn 7 năm chúng tôi yêu nhau.

Thì ra khi yêu cũng đau, nhưng khi chia tay, còn đau hơn gấp vạn lần.

Silenttear

zalo
Gọi ngay 0928975888