Có một thứ quyền năng mang tên "Duyên phận"

Bài viết liên quan

Anh còn thương cô ấy, sao lại nắm tay em?

Anh còn thương cô ấy, sao lại nắm tay em?

22/01/2019 0 bình luận Yêu Media

Anh và em đang ở trong một mối lưng chừng của...

Mình cứ thương nhau như thế đi anh!

Mình cứ thương nhau như thế đi anh!

22/01/2019 0 bình luận Yêu Media

Mình cứ thương nhau như thế đi anh, chẳng um xùm, rầm rộ. Mình cứ...

Em đã từng rất sợ để rồi trở nên chai sạn với nỗi sợ mất anh

Em đã từng rất sợ để rồi trở nên chai sạn với nỗi sợ mất anh

20/01/2019 0 bình luận Yêu Media

Em đã để những năm tháng thanh xuân thương một người đến kiệt quệ sức...

Hãy đôi xử tốt với chồng mình, đọc xong biết bao người vợ rơi nước mắt...

Hãy đôi xử tốt với chồng mình, đọc xong biết bao người vợ rơi nước mắt...

22/08/2018 0 bình luận Yêu Media

Nếu là phụ nữ đã kết hôn, hãy đọc bài viết sau để hiểu tại...

'Một đám cưới hai tâm trạng' - bức ảnh làm dậy sóng cư dân mạng

'Một đám cưới hai tâm trạng' - bức ảnh làm dậy sóng cư dân mạng

09/04/2018 0 bình luận Yêu Media

Nhiều người bảo ngày cưới là ngày vui, cô dâu chú rể vui, họ hàng quan khách vui, gia...

Xem thêm:

Không gian cực chất với quán The XX - Coffee Bar - đam mê sống ảo check in cả chiều không hết

Không gian cực chất với quán The XX - Coffee Bar - đam mê sống ảo check in cả chiều không hết

23/08/2022 0 Comments Hương Nguyễn

Tọa lạc tại CH01 Vinaconex 7 - 136 Ho Tung Mau - Ha Noi, The...

Gō ēn Coffee & Tea - đã mắt với khu vườn view tầng thượng

Gō ēn Coffee & Tea - đã mắt với khu vườn view tầng thượng

23/08/2022 0 Comments Hương Nguyễn

Gō ēn Coffee & Tea tọa lạc tại địa chỉ số 15 Ngõ 23 Lê...

Treeland coffee - Khu vườn nhiệt đới giữa lòng Hà Nội

Treeland coffee - Khu vườn nhiệt đới giữa lòng Hà Nội

11/08/2022 0 Comments Hương Nguyễn

Treeland - Coffee, Tea and More. Đây sẽ là nơi cho những bạn yêu thích...

411 Art Space - khám phá không gian phim trường 1000m2 với vô vàn concept

411 Art Space - khám phá không gian phim trường 1000m2 với vô vàn concept

08/08/2022 0 Comments Hương Nguyễn

Nếu bạn đang muốn chụp ảnh sống ảo nhưng không muốn đụng...

Mùa hè mà không qua The Hideout Garden Cafe [Phạm Ngọc Thạch, HN] check-in thì "hơi phí"

Mùa hè mà không qua The Hideout Garden Cafe [Phạm Ngọc Thạch, HN] check-in thì "hơi phí"

08/08/2022 0 Comments Hạnh Nguyễn

Hè là mùa của du lịch nhưng không phải ai cũng có thời gian và...

Quán cà phê Floralia - Tearoom and Wine Bistro dành cho fan yêu thích vintage chắc chắn sẽ "kết" khi tới đây

Quán cà phê Floralia - Tearoom and Wine Bistro dành cho fan yêu thích vintage chắc chắn sẽ "kết" khi tới đây

07/08/2022 0 Comments Hạnh Nguyễn

Floralia - Tearoom and Wine Bistro nằm tại gác 2 số nhà 114 Tuệ Tĩnh,...

Địa điểm chụp ảnh "sống ảo" không ai ngờ - phía trước Tòa án Nhân dân tối cao tại Hà Nội

Địa điểm chụp ảnh "sống ảo" không ai ngờ - phía trước Tòa án Nhân dân tối cao tại Hà Nội

06/08/2022 0 Comments Hạnh Nguyễn

Trong Hà Nội có rất nhiều địa điểm chụp ảnh đẹp , trong đó có một nơi mà...

Review quán cà phê "sống ảo" cực chất ở giữa Hà Nội (Hoàng Cầu, HN) - Croia Cafeteria

Review quán cà phê "sống ảo" cực chất ở giữa Hà Nội (Hoàng Cầu, HN) - Croia Cafeteria

05/08/2022 0 Comments Hạnh Nguyễn

Một quán cà phê khá rộng mang phong cách tối giản, với tone màu chủ...

Libre Coffee Studio - Địa điểm chụp ảnh chất lừ, nhiều concept khiến bạn ngất ngây

Libre Coffee Studio - Địa điểm chụp ảnh chất lừ, nhiều concept khiến bạn ngất ngây

03/08/2022 0 Comments Chu Linh

Nếu bạn vẫn còn đang phân vân không biết đưa bạn bè hay người yêu...

Review địa điểm chụp ảnh tại Baker Bear - quán cafe mang phong cách châu Âu tại Cầu Giấy

Review địa điểm chụp ảnh tại Baker Bear - quán cafe mang phong cách châu Âu tại Cầu Giấy

03/08/2022 0 Comments Hạnh Nguyễn

Baker Bear là quán cà phê có địa chỉ tại số 33 Trung Yên 11B, Cầu Giấy, HN. Không...

Review Studio Xinh Xinh - Livestream đầu tiên tại Việt Nam dành cho Shop Online

Review Studio Xinh Xinh - Livestream đầu tiên tại Việt Nam dành cho Shop Online

15/07/2022 0 Comments Hương Nguyễn

XINHXINH Studio - Studio bán hàng livestream hiện đại quy mô hàng...

Review địa điểm chụp ảnh tại Komorebi Space

Review địa điểm chụp ảnh tại Komorebi Space

05/04/2022 0 Comments Hạnh Nguyễn

Komorebi Space là một địa điểm chụp ảnh ngay trong nội thành Hà...

Review phim trường chụp ảnh All in One tại Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội

Review phim trường chụp ảnh All in One tại Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội

25/01/2021 0 Comments Chu Linh

Với diện tích trong nhà cực khủng, lên đến 2000m2 toạ lạc ngay tại trung tâm thủ đô, có...

Milimet Studio - phim trường phục vụ chụp lookbook thời trang, ảnh cưới... chuyên nghiệp tại Hà Nội

Milimet Studio - phim trường phục vụ chụp lookbook thời trang, ảnh cưới... chuyên nghiệp tại Hà Nội

11/01/2021 0 Comments Chu Linh

Là một studio mới đi vào hoạt động tại Hà Nội, Milimet Studio nằm trong khu Học viện Múa...

Chụp ảnh 'sống ảo' tại địa điểm mới toanh ngay quận Đống Đa, Hà Nội: Complex 01 Tây Sơn

Chụp ảnh 'sống ảo' tại địa điểm mới toanh ngay quận Đống Đa, Hà Nội: Complex 01 Tây Sơn

11/01/2021 0 Comments Chu Linh

Complex 01 là một khu tổ hợp đa chức năng mới xuất hiện ở Hà Nội. Tuy chỉ vừa...

Rừng thông Bản Áng & Rừng Mận Phiêng Cành - Điểm hẹn chụp ảnh "sống ảo" lý tưởng của Mộc Châu

Rừng thông Bản Áng & Rừng Mận Phiêng Cành - Điểm hẹn chụp ảnh "sống ảo" lý tưởng của Mộc Châu

05/01/2021 0 Comments Chu Linh

Nếu chọn Mộc Châu là điểm đến cho chuyến đi sắp tới của mình, khi tìm hiểu về...

CC Studio - Phim trường chụp ảnh concept Fashion cá tính Hàn Quốc tại Hà Nội

CC Studio - Phim trường chụp ảnh concept Fashion cá tính Hàn Quốc tại Hà Nội

23/12/2020 0 Comments Chu Linh

Nằm ở vị trí vô cùng thuận tiện tại tòa nhà Hòa Bình Green City - Minh Khai -...

Địa điểm chụp ảnh check in mới tại góc "Đà Lạt thu nhỏ" với xương rồng ngay tại Hà Nội

Địa điểm chụp ảnh check in mới tại góc "Đà Lạt thu nhỏ" với xương rồng ngay tại Hà Nội

23/12/2020 0 Comments Chu Linh

Nếu bạn là người yêu thiên nhiên cây cỏ, hẳn sẽ không thể ngó lơ trước những vườn xương...

Phim trường M's Town hoành tráng hơn 50 concept chụp cưới tại Hà Nội - địa chỉ 411 Tam Trinh

Phim trường M's Town hoành tráng hơn 50 concept chụp cưới tại Hà Nội - địa chỉ 411 Tam Trinh

15/10/2020 0 Comments Chu Linh

Chỉ mới mở cửa vào mùa cưới năm 2020 nhưng phim trường M’S TOWN đã nhận được sự chú...

Review phim trường Aime Studio ở Tây Hồ, Hà Nội chụp ảnh lookbook, fashion, ảnh cưới

Review phim trường Aime Studio ở Tây Hồ, Hà Nội chụp ảnh lookbook, fashion, ảnh cưới

14/10/2020 0 Comments Chu Linh

Aime studio nằm ở tầng 3 số 131 Nhật Chiêu – Tây Hồ - HN rất gần với bức...

Có một thứ quyền năng mang tên "Duyên phận"

Có một thứ quyền năng mang tên "Duyên phận"

08/08/2017 0 bình luận Rainny Hương

Tôi tự hỏi, mình có thể chuộc lại lỗi lầm, khi quyết định ra đi 3 năm về trước, vùng vằng và cố chấp, để lại những thương tổn cho một người con trai yêu mình, nhưng vì mình mà có thể đã tuyệt vọng trong tình yêu trong một lúc nào đó. Khi lời muốn nói không cất nên được, hoặc đã cất lên, mà người mình yêu còn chưa nhận được, hoặc đã nhận được mà vô tình không hồi âm, về một câu trả lời nào đó, để tình yêu có thể kết thúc vẹn nguyên, hoặc có thể chỉ tạm dừng để nuôi dưỡng cho nó đủ lớn, đủ sâu, để đến một lúc có thể lại tiếp tục.

Có lẽ máy móc đến một lúc nào đó cũng mỏi mệt mà dừng hẳn hoạt động, duy chỉ có tình yêu chân chính là không chăng.

Chiều buồn nghiêng, dưới con nắng nhạt một chiều cuối thu. Tiếng lá vàng rơi hát lên thứ thanh âm nhàn nhạt, như cố thủ muốn người ngang phố đi chậm hơn trên con đường cũ kĩ này, để gợi về một thời nào đó xa vắng lắm.

Tôi tản bộ ngang nơi đây, bước chầm chậm và cảm nhận những thanh âm nhàn nhạt đó theo cái cách của riêng tôi. Có cảm giác mùa thu ở nơi đây thật buồn, hay chính ở nơi đây khi nào cũng buồn man mác một vẻ khác nhau mà khó có thể gọi nó thành tên. Thành phố muôn đời vẫn náo nhiệt. Và khi thời đại công nghệ, nó càng náo nhiệt hơn.

Nhưng có một nơi thuộc về thành phố, khi nào cũng buồn, và yên ắng đến vậy. Nơi công nghệ số chưa từng được ưu đãi hơn những cuộc trò chuyện trực tiếp giữa người với người. Nơi chưa từng được coi là những cuộc chat trên điện thoại sẽ tốt hơn khi người ta trò chuyện với nhau bằng đôi môi, cảm nhận bằng ánh mắt và con tim.

Ở nơi đó, con người chưa từng cạnh tranh nhau, chưa từng thích đấu đá, mắng mỏ, hay cãi vã.

Bước chân tôi đi mỗi lúc một chậm hơn. Dường như chính tôi trong một thoáng đã mất kiểm soát với hành vi của chính mình hay vì đã mất hẳn mà tôi đứng hẳn lại. Ánh đèn đường sáng lên hàng lối hàng, và màu vàng nhờ nhờ đó làm vàng con mắt tôi, ủ ê trong tôi những suy nghĩ man dại và hoang sơ về một thời xưa cũ. Đã chiều tà, và đèn đường đã thế chân con nắng chiều hoàng hôn.

“Hãy tắt điện thoại và bước vào”. Dòng thông điệp mời chào đặt ngay ngắn, chỉn chu và đẹp đẽ bên cạnh nội quy quán café đặt trước mặt tôi. Có lẽ không có lí do gì để tôi từ chối lời mời này khi đôi chân tôi đã mỏi và không còn muốn đi tiếp. Tôi nghe đôi bàn chân đỡ mỏi, đang nhún nhảy và cười khanh khách dưới nền đường ngay khi cái ý định đó truyền từ não tôi xuống các chi vận động.

Tôi bước vào. Cảm nhận mọi thứ vẫn vậy. Quán café này không có gì thay đổi, vẫn đông người ngồi và không khí êm dịu có cảm giác như tôi vừa bước vào một thế giới mới, thế giới của cảm xúc và hoài niệm. Chị bồi bàn đi ra và ngay lập tức gợi ý tôi ngồi một bàn nào mà cho tôi cảm giác thoải mái nhất. Chị ấy vẫn nhớ tôi – vị khách từng rất thân thuộc với nơi đây. Tôi gọi café và ngồi xuống một chỗ thân thuộc. Trên nhạc nền là một bản nhạc không lời tôi đã nghe rất nhiều lần.

chuyện tình buồn

Trước năm hai mươi ba tuổi tôi là một khách quen ở đây. Thường xuyên ngồi một mình cạnh cửa sổ chỉ im lặng và ngắm thành phố lên đèn. Và lần tôi bước đến đây lần cuối cùng trước chuyến đi Nhật không định trước là ngay sau chia tay một người bạn trai tôi yêu 3 năm, chỉ vì một cuộc cãi vã vớ vẩn nào đó trong lúc anh ta say rượu. Khi đó tôi đã nghĩ, khi người ta say rượu, lời nói và hành động của người đó rất thật lòng. Nhưng tôi cũng không thể hiểu là, điều đó chỉ thực sự đúng trong một số trường hợp, và hẳn trong một vài hoàn cảnh, nó cũng có thể sai. Sai, sai, đúng, đúng. Ôi! Lúc đó tôi cảm thấy mọi thứ quá đỗi phức tạp và vớ vẩn. Tôi quyết định chấm hết mối tình đầu kéo dài 3 năm bằng một vài câu nói. Tôi tìm đến quán lần cuối cùng năm hai mươi ba tuổi, và có cuộc nói chuyện với một người đàn ông lần đầu gặp trong thành phố. Sau đó tôi sang Nhật để toàn tâm toàn ý cho công việc, hoàn toàn không nghĩ đến người bạn trai của tôi vẫn mòn mỏi chờ đợi, tất nhiên là sau khi anh ta đã hoàn toàn tỉnh rượu.

Thật đặc biệt là 3 năm sau, tức năm tôi 26 tuổi, tôi về thăm nước, trên đường tản bộ về nhà, khi lần đầu đặt chân lên nơi đây, và có cuộc hội ngộ với người đàn ông tôi nói chuyện cách đây 3 năm. Anh ta giờ đã 30 tuổi, có đứa con trai 2 tuổi với cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.

Tôi còn nhớ lắm, cái cách anh ta mở đầu cuộc nói chuyện với tôi cách đây 3 năm.

- Hãy nói chuyện với tôi nếu cô muốn đến đây một lần nữa.

Tôi tất nhiên đã ngẩng mặt lên, chờ đợi anh ta ngồi xuống và tiếp tục nói chuyện với tôi. Tôi tất nhiên đã cảm thấy ngày hôm ấy không cô đơn, và sau này muốn trở về nơi đây, thêm một lần nữa.

Hoàn toàn là ngẫu nhiên khi anh ta nhắc đến hai từ “trở về”. Có thể cái cách anh ta dùng từ với tôi như thể cho rằng, ngay sau buổi tối ngày hôm ấy, tôi sẽ gieo mình xuống một dòng sông nào đó, hoặc thậm trí là treo cổ tự vẫn vì không muốn sống nữa. Cái cách anh ta trò chuyện y như thể hiểu rất rõ lòng tôi, và vô tình là anh ta cũng đoán đúng cái ý định sẽ không bao giờ trở lại nơi đây của tôi năm hai mươi ba tuổi.

Ngay sau cuộc nói chuyện ngày hôm ấy, tôi mới biết, chính anh ta cũng là một kẻ mới bị người yêu ruồng bỏ, và tìm đến quán theo cái cách người ta muốn tìm đến một thế giới khác.

Cuộc nói chuyện vô cùng đơn giản, tất nhiên tôi đã quên sạch sẽ những châm ngôn anh ta nói với tôi trong buổi tối ngày hôm đó. Nhưng anh ta lại bắt tôi phải nhớ đến anh ta, bởi anh ta lại một lần nữa bước đến cuộc đời tôi ngay ngày đầu tiên tôi trở về nước. Thậm trí anh người yêu cũ – tên Đức, tôi còn chưa thèm gặp. Có thể Đức vẫn đang mòn mỏi chờ tôi như một kẻ khờ trong tình yêu, hoặc nếu trường hợp xấu là Đức đã lấy vợ, và cũng sinh được một đứa con 2 tuổi như anh chàng này, sau một năm chờ đợi tôi trong mòn mỏi với lời thề thốt hôm ở sân bay:

- Anh sẽ mãi chờ em, cho đến khi em cho anh biết em có người yêu mới.

Anh bạn lần thứ hai tôi gặp trong thành phố này, cất lời chào y như lần đầu:

- Hãy nói chuyện với tôi nếu cô muốn đến đây một lần nữa.

Và tất nhiên là tôi lại ngẩng mặt lên, chờ đợi anh ta ngồi xuống và tiếp tục nói chuyện với tôi. Tôi tất nhiên đã cảm thấy ngày hôm ấy không cô đơn, và sau này muốn trở về nơi đây, thêm một lần nữa.

Nhưng sau 3 năm vẫn gặp lại. Tôi có cảm giác duyên phận trên cõi đời này phần nào là có thật. Nếu như anh ta không phủ nhận là sau buổi trò chuyện ngày hôm đó, thì đây là lần đầu anh ta bước tới đây, kể từ khi anh ta cùng với cô người yêu cũ làm lành, sang Mĩ và sinh con.

Tôi cũng không khẳng định là mình nhận ra anh ta, nếu như anh ta không nhận ra tôi trước, bởi vẻ ngoài khác lạ, râu ria và hàng đống thứ phụ kiện sang trọng khác trên người anh ta. Hẳn là anh ta đã đổi đời, kể từ khi gặp tôi chăng.

chuyện tình buồn

Anh ta thay vì lần đó kể khổ, và nói huyên thuyên mà tôi không còn nhớ rõ về những triết lí tình yêu ngớ ngẩn mà anh ta coi là cao thượng. Thì lần này anh ta lịch thiệp trong ăn nói, và khoe khang về cái hạnh phúc mà anh ta đang có, nó khiến tôi thèm thuồng. Chỉ đến khi tôi cất một câu thật ngớ ngẩn:

- Anh thật hạnh phúc. Hãy trân trọng nó nhé.

Anh ta trong chốc lát, sực nhớ ra là anh ta quên chỉ nói về mình mà không hỏi về tôi. Anh ta nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, phán:

- Cô chắc sang Nhật nhưng vẫn tơ vương chưa dứt tình với anh chàng ở Việt Nam kia nên mới quay về. Thôi, cô về đi, nếu không muốn anh người yêu điên dại vì nhớ mong thêm một phút giây nào nữa.

- Anh ta hẳn đã có người yêu khác, nếu không muốn nói là đã cưới người khác từ lâu. – Tôi nói như thể chưa từng bỏ Việt Nam mà đi trong suốt ba năm.

- Ấy! Cô đừng nói về cánh đàn ông chúng tôi thế chứ. Đàn ông như tôi là si tình lắm nhé. Biết đâu anh ta cũng si tình như tôi.

Anh ta cười một nụ cười nham hiểm.

Kết thúc tối đó, anh ta chào tôi và không hẹn ngày tái ngộ, nói rằng:” Tôi và cô có duyên, không hẹn nhưng ắt có ngày gặp lại”. Tôi nghĩ có lẽ chúng tôi sẽ gặp lại thật. Khi việc anh ta trở lại Việt Nam là chắc chắn, còn tôi dẫu chưa biết nên đi hay ở lại, nhưng tôi tin giữa tôi và anh ta, là những cuộc hẹn gặp đơn thuần là tất yếu của một tình bạn tri âm, tâm đầu ý hợp. Anh ta hứa nếu gặp lại vào lần sau, hẳn anh ta sẽ mời tôi tới thăm hạnh phúc nhỏ của anh ta.

Tôi trở về nhà. Sau khi sắp xếp hành lí vào phòng riêng, mệt mỏi nhìn ngắm mọi thứ một lượt. Tôi kéo vội tủ, lấy ra chiếc điện thoại cũ, sạc pin vào. Khởi động lại máy, giật mình nhận thấy hàng trăm cuộc gọi nhỡ, và hàng tá những tin nhắn tôi nhận được, trước lúc cái máy vì lâu không sử dụng mà sập nguồn. Tôi không ngạc nhiên vì đa phần trong đó là của anh. Anh vẫn gọi, và nhắn cho tôi từng ngày trong vô vọng, và ngay cả dẫu biết tôi đã sang Nhật và không thèm liên lạc lại. Thông báo vì dung lượng máy có hạn mà nó đã tự động xóa đi một số tin nhắn. Tôi không đọc chúng, chần chừ một lát, rồi thao tác xóa hết chúng. Sau một vài giây, máy sạch sẽ, chống trơn trả lại sự nhẹ nhõm cho không gian ổ lưu trữ máy. Có lẽ máy móc đến một lúc nào đó cũng mỏi mệt mà dừng hẳn hoạt động, duy chỉ có tình yêu chân chính là không chăng.

Chuyện tình yêu buồn

Tôi tự hỏi, mình có thể chuộc lại lỗi lầm, khi quyết định ra đi 3 năm về trước, vùng vằng và cố chấp, để lại những thương tổn cho một người con trai yêu mình, nhưng vì mình mà có thể đã tuyệt vọng trong tình yêu trong một lúc nào đó. Khi lời muốn nói không cất nên được, hoặc đã cất lên, mà người mình yêu còn chưa nhận được, hoặc đã nhận được mà vô tình không hồi âm, về một câu trả lời nào đó, để tình yêu có thể kết thúc vẹn nguyên, hoặc có thể chỉ tạm dừng để nuôi dưỡng cho nó đủ lớn, đủ sâu, để đến một lúc có thể lại tiếp tục.

Tôi ngồi xuống, bình tâm nhấn nút “gọi” khi thời gian đã phủ mờ hằn lên sự “an bài” trong cuộc tình tôi. Nó “an bài” ở chỗ câu trả lời hẳn đã có, chỉ có điều lúc này tôi chưa biết mà thôi, là bởi nó không còn do tôi quyết định nữa rồi. Tất cả nhờ thời, tâm, và cả sự chấp nhận của người phía đầu máy.

Một tiếng” tút, tút” vang lên khô khốc, mỏi mòn. Mãi sau mới có tiếng trả lời, giọng người đầu máy run run, lúc đầu chỉ là những tiếng ú ớ, có lẽ do bị bất ngờ, hoặc do cảm xúc lấn át mà mãi về sau mới cất lên thành lời:

- Anh… anh đây…

Bình luận

Hiện không có bình luận nào!

Viết bình luận

Gọi ngay 0928975888